Lần đầu sau 7 năm thoái hóa khớp, chú Khanh lại theo kịp bước chân của cháu nội 
cover danh mục
ảnh đầu trang

Lần đầu sau 7 năm thoái hóa khớp, chú Khanh lại theo kịp bước chân của cháu nội 

“Ông ơi, nhanh lên!” – tiếng gọi của cậu cháu nội vang lên giữa một công viên ở Đức. Lần này, chú Đỗ Hồng Khanh (68 tuổi) không còn phải dừng lại giữa đường để xoa đầu gối hay tìm một chiếc ghế nghỉ như những chuyến đi trước. Thay vào đó là hình ảnh chú mỉm cười, bước nhanh hơn để theo kịp cháu, tận hưởng trọn vẹn chuyến đi cùng gia đình. 

Đứng trước chỉ định thay khớp tại Đức, điều chú Khanh lo nhất không phải là chi phí 

Những năm gần đây, chú Khanh và vợ thường xuyên sang Đức để thăm con cháu. Đó vốn là khoảng thời gian mà chú mong đợi nhất trong năm. Thế nhưng, niềm vui ấy dần không còn trọn vẹn khi đầu gối ngày càng đau nhiều hơn.

 

Mỗi lần đưa cháu đi chơi, chú thường là người phải dừng lại nghỉ giữa chừng. Có những lúc nhìn cháu nội chạy tung tăng phía trước, chú chỉ biết ngồi lặng trên băng ghế, chờ cơn đau dịu xuống rồi mới bước tiếp.

Trong một lần thăm khám tại Đức, bác sĩ chẩn đoán chú bị thoái hóa khớp gối độ 3, sau khi đánh giá mức độ tổn thương, bác sĩ tư vấn thay khớp với chi phí khoảng 7.000-10.000 Euro. Tuy nhiên, chú Khanh và gia đình đã nhất quyết từ chối để về Việt Nam điều trị.

 

Điều khiến chú băn khoăn không hẳn là số tiền. Bởi ở tuổi gần 70, điều chú Khanh lo nhất là sau phẫu thuật liệu mình có phục hồi tốt hay không, có còn đủ sức để đi đây đi đó cùng vợ, cùng con cháu như trước.

Trở về Việt Nam, chú Khanh lựa chọn điều trị bảo tồn tại InterMec 

Qua sự giới thiệu của người quen, chú Khanh tìm đến InterMec với mong muốn được thăm khám và tư vấn một hướng điều trị khác trước khi nghĩ đến phẫu thuật. 

Sau khi thăm khám kỹ lưỡng bằng kiểm tra lâm sàng, kết hợp X-quang và siêu âm đánh giá toàn diện cấu trúc khớp gối, bác sĩ xây dựng cho chú một phác đồ điều trị đảm bảo 3 KHÔNG: không thuốc, không phẫu thuật, không nghỉ dưỡng.

 

Chỉ sau hơn 1 tháng tích cực điều trị, mấy ai ngờ rằng người đàn ông từng phải kè kè gậy chống nay có thể đi đứng tự tin, lên xuống cầu thang nhẹ nhàng, thoát được nỗi lo phẫu thuật.

Ngày trở lại Đức, chú Khanh đã thực sự theo kịp bước chân cháu nội

Vài tháng sau, chú Khanh trở lại Đức, nhưng lần này không phải để khám bệnh mà là để thực hiện điều chú luôn mong mỏi, đó là cùng gia đình tận hưởng những ngày bình yên bên nhau.

Ngày tới InterMec tái khám, chú không mang theo món quà nào đặc biệt. Chú chỉ mở điện thoại và khoe với bác sĩ cả một album ảnh mới chụp. Trong từng bức hình là nụ cười của hai ông cháu khi cùng đi dạo công viên, khám phá những con phố nhỏ hay đơn giản là nắm tay nhau bước thật chậm. 

 

Chú cười và chia sẻ “Lần này tôi theo kịp thằng bé rồi” Đó là một câu nói ngắn, nhưng khiến cả đội ngũ InterMec đều xúc động.

Bởi sau tất cả, điều người bệnh mong muốn không chỉ là giảm đau hay cải thiện khả năng vận động. Điều quý giá hơn là được trở về với cuộc sống bình thường, được đi những nơi mình thích, được đồng hành cùng gia đình và không bỏ lỡ những khoảnh khắc đáng nhớ bên con cháu.

Bình Chọn post